Vẫn màu mắt cũ, em ngày xưa…

August 25, 2010

Đêm Dài

Filed under: Music

Đêm Dài
Tác Giả: Tha Phương
Trình bày: Ca sĩ Nguyên Khang trong DVD Mưa Trên Hạnh Phúc Tôi

Như tơ trời
Từng giọt nước mắt trên hạnh phúc tôi
Như mi nàng vội vàng khép kín
Mảnh đời dở dang
Cơn say tình chìm theo sóng nước
Đêm không cùng, mình ta thắp đuốc
Đi hoang

Đôi tay nào
Một thời cuống quýt ôm trọn giấc mơ
Ôi mây chiều mền như tơ liễu
Tóc thề gió đưa
Mây vô tình làm ướt tóc rối
Thung lũng buồn chìm trong bóng tối
Đêm dài

Yêu em như giòng máu
Yêu em như nhịp thở
Hạnh phúc như bóng chim trời
Xa em, ta là hư không
Thiên đường hoang vu
Đông dài lê thê
Chiều vàng rơi tan tác
Hẹn thề tan trong gió
Tình mình còn chăng em hỡi
Có phai?

Mưa reo mái hiên, nhớ em tìm đến
Mưa như khúc ca sẽ không rời xa
Mưa soi bóng em khuất trong màn đêm
Tin yêu lạc lối
Thú đau thương nào thấm sâu linh hồn

Con ve sầu vừa ngừng tiếng hát, xa lìa thế gian
Trong đất trời, về đâu ta hỡi, kiếp người đã vơi
Bên vách đời, bàn tay sõi đá
Bên kia trời, làm sao em biết
Ta buồn…
.

February 24, 2010

Cõi Buồn

Filed under: Trần Hoàng Quân

Cõi Buồn
Nhạc và Lời: Anh Bằng

Mùa thu nơi đây
Buồn hơn mùa thu Sài Gòn nhiều
Nhìn thu lá bay
Không thiết tha giống Sài Gòn nhiều
Biết không em?
Biết không em?
Mùa thu nơi đây rất buồn
Rất buồn!

Trời mưa nơi đây
Buồn hơn trời mưa Sài Gòn nhiều
Giọt mưa hắt hiu
Như nhắc ta nhớ Sài Gòn nhiều
Biết không em?
Biết không em?
Tuổi xanh cô đơn rất buồn
Rất buồn!

Hoàng hôn nơi đây
Nhạt hơn hoàng hôn Sài Gòn nhiều
Chiều ra biển khơi
Ta thấy thương nhớ Sài Gòn nhiều
Biết không em?
Biết không em?
Thời gian, không gian rất buồn
Rất buồn!

Ta muốn kéo mặt trời lặng đằng Đông, mọc đằng Tây
Ta muốn giam thời gian trong khám tù đày
Để không mất nhau
Để mãi mãi không mất nhau
Không mất nhau trên đời này
Dù là chỉ một phút giây!

Màu trăng nơi đây
Đục hơn màu trăng Sài Gòn nhiều
Trời đêm lắm sao
Nhưng khác sao sáng Sài Gòn nhiều
Biết không em?
Biết không em?
Ở đây trăng sao rất buồn
Rất buồn!

Người đi tha hương
Buồn hơn người nơi Sài Gòn nhiều
Từ phương rất xa
Ta vẫn luôn nhắc Sài Gòn nhiều
Biết không em?
Biết không em?
Ở đây coi như cõi buồn
Cõi buồn…

November 6, 2009

Nếu Không Có Em

Filed under: Music

Tuần vừa rồi trong khi xem Asia 63, thấy nhạc sỹ Trúc Hồ đặt lời nhạc dễ thương quá, nên chép lại:

Nếu Không Có Em
Trúc Hồ

Nếu không có em
Hạnh phúc mất trong tầm tay
Đời sống sẽ không ngày mai
Và em ơi,
Nếu không có em…

Nếu không có em
Đời sống sẽ thêm buồn nhiều
Vắng đi những dịu dàng
Và những cành lá sẽ không còn xanh

Nếu không có em
Thì những ước mơ nhạt nhòa
Vắng đi những đậm đà
Buồn hơn ngày tháng lúc anh một mình

Nếu không có em
Như chiếc bóng trong chiều lên
Tiếc bao ấm êm
Tha thiết nhớ em từng đêm

Nếu không có em
Bóng tối bao vây đời anh
Bão tố thay đi trời xanh
Và con tim lạc lối

Nếu không có em
Hạnh phúc mất trong tầm tay
Đời sống sẽ không ngày mai
Và em ơi,
Nếu không có em…

Nếu không có em
Chẵng biết anh sẽ làm gì
Lúc cuộc sống nặng nề
Thì em đến cho anh bình yên

Những khi khó khăn
Và nước mắt thay nụ cười
Có em vẫn thầm lặng
Dìu anh bước tới trong cuộc đời

Nếu không có em
Ai sẽ cho anh tình yêu?
Nếu không có em
Anh biết sẽ đi về đâu?

Nếu không có em
Bóng tối bao vây đời anh
Bão tố thay đi trời xanh
Và con tim lạc lối

Nếu không có em
Hạnh phúc mất trong tầm tay
Đời sống sẽ không ngày mai
Và em ơi,
Nếu không có em…

May 11, 2009

Mây Bốn Phương Trời

Filed under: Trần Hoàng Quân

Mây Bốn Phương Trời
Ngô Thụy Miên

Em đến đây tóc buồn vương trong nắng
Đôi mắt em là mây bốn phương trời
Ôi ngát hương nụ cười, nét môi
Ôi ngất ngây cuộc tình đắm say
Ta có nhau tưởng chừng rất lâu, dài cho mãi sau

Chân bước êm trên đồi, tay đan lối
Vai sát vai, nụ hôn ấm mây trời
Như lá rơi, tình rồi thế thôi
Em bước đi, giọt sầu ướt mi
Ta mất nhau chỉ còn tiếc đau, giận hờn rất lâu

Anh vẫn nhớ mùa Xuân em đã hứa
Mặc cho anh màu áo lụa ngày xưa
Tuổi thanh xuân bên trời em có nhớ
Vòng tay nào ôm trọn kín tâm tư

Anh vẫn yêu em, vẫn buồn trông theo gió
Năm tháng nơi đây trôi qua rất ơ thờ
Những bước chân ngậm ngùi thiết tha
Những ước mơ hẹn hò đã qua
Có tiếc thương kỷ niệm chúng ta
Chỉ là xót xa

November 12, 2008

K Khúc Của Lê

Filed under: Du Tử Lê

Du Tử Lê

Tôi xa người như xa núi sông
Em bên kia suối? Bên kia rừng?
Em bên kia nắng? Bên kia gió?
Tôi một giòng sương lên mênh mông

Tôi xa người như xa biển đông
Chiều dâng lênh láng chiều giăng hàng
Những cây ghi dấu ngày em đến
Đã chết từ đêm mưa không sang

Tôi xa người xa hơi thuốc cay
Ngày mai tình sẽ bỏ tim này
Chiều em không tới hàng cây đã
Nghiêng xuống tôi từng ngọn heo may

Tôi xa người như xa biển đông
Như xa núi sông
Em bên kia suối
Sương lên mênh mông

Tôi xa người xa tôi từ đây
Lặng yên dấu xưa
Còn chân đã cũ
Còn lời oán than

Tôi xa người xa môi rất tham
Em như gió núi, như chim ngàn
Em xa xôi quá làm sao biết
Tôi âm thầm như cơn mê hoang

Tôi xa người xa không hờn oán
Vườn tôi trăng lạnh đến hoang tàn
Nhớ ai buồn ngất trên vai áo
Mưa ở đâu về như vết thương…

October 31, 2008

Tuổi Xa Người

Filed under: Music

Tuổi Xa Người
Từ Công Phụng

Một chiều êm tay đan tay dìu nhau trên lối
đưa em đi nhè nhẹ vào đời
Bằng vòng tay tôi nâng niu mùa thu thức giấc
đưa em vào ngày tháng vỗ về
Kể từ em đem cô đơn mọc lên phố vắng
khi em mang nụ cười khỏi đời
Từng chiều rơi nghe như cõi lòng mình tê tái
ngỡ như đời còn gọi tên nhau

Ngày đó khi một lần, một lần tiếng hát
đồng loã đưa em vào vùng trời lấp lánh
bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước trìu mến.
Em, em xa dần ngàn đời hoang vắng
tôi đi về buồn chưng kẽ tóc
bước chân này còn trọn kiếp hoang vu

Một mình đi lang thang trong mùa đông rét mướt
nghe bơ vơ hồn mình lạc loài
Buồn dậy lên trên dung nhan gầy xanh cuả tuổi
trên tháng ngày hằn vết đời mình
Trời mùa Đông hong khô đi niềm tin sỏi đá
trên đôi tay này mình còn gì
Và giòng sông trôi đi vô tình mang tất cả
cuộc đời này cuả người hay tôi?

December 8, 2007

Kỷ Niệm

Filed under: Music

Kỷ Niệm
Phạm Duy

Cho tôi lại ngày nào
Trăng lên bằng ngọn cau
Mẹ tôi ngồi khâu áo
Bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báo
Phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm mùa khô ráo
Tôi nghe tiếng còi tàu

Cho tôi lại chiều hè
Tôi đi giữa đường quê
Hai bên là hương lúa
Xa xa là ngọn tre
Thấp thoáng vài con nghé
Tiếng nước dưới chân đê
Tôi mê trời mây tía
Không nghe mẹ gọi về

Cho tôi lại nhà trường
Bao nhiêu là người thương
Không ai thù ai oán
Ai cũng bảo tôi ngoan
Tôi yêu thầy tôi lắm
Nhớ tiếng nói vang vang
Tôi theo tà áo trắng
Cô em bạn cùng trường

Cho tôi lại một mùa
Mưa rơi buồn ngoại ô
Đêm đêm đèn trong ngõ
Soi sáng mảnh tim khô
Tôi mơ thành triệu phú
Cứu vớt gái bơ vơ
Tôi mơ thành thi sĩ
Đem thơ dệt mộng hờ

Cho tôi lại còn nhiều
Cho tôi lại tình yêu
Tôi không cần khôn khéo
Tôi không đòi bao nhiêu
Cho tôi lòng non yếu
Dễ khóc dễ tin theo
Cho tôi thời niên thiếu
Cho tôi lại từ đầu

Cho đi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau
Xin đi từ thơ ấu
Đi vui và bên nhau
Trong tim thì sôi máu
Khóe mắt có trăng sao
Bông hoa cài trên áo
Trên môi một nguyện cầu
Cho đi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau

Cho đi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau…

November 27, 2007

Một Hôm Thấy Nắng Vàng Như Là Ngày Xưa

Filed under: Ðỗ Trung Quân

Một hôm thấy nắng vàng ngoài hiên
Nắng như là năm cũ
Một hôm thấy nắng vàng vừa lên
Vui - buồn không biết nữa

Chỉ là nắng vàng thôi mà
Chỉ là em đùa thôi mà
Mà nắng vàng ơi
Sao đùa tình tôi
Sao đùa một hơi
Sao đùa tí thôi
Mà mười năm chẵn
Tôi như trái thông hiu quạnh
Rơi bất tỉnh phía chân đồi

Một hôm thấy nắng vàng quen quá
Quen như là ngày xưa
Sao em đùa dai thế
Để hồn tôi cửa mục gió lùa

Một hôm thấy nắng vàng đâu đó
Một hôm thấy nắng vàng trải dọc ven đường
Ồ! Chỉ là dã quỳ một ngày thu hết nắng
Lộng lẫy niềm nhớ thương

Một hôm thấy mình chán quá
Đứng vô duyên bên đường…

November 14, 2007

Bóng Mây Đời Tôi

Filed under: Music

Bóng Mây Đời Tôi
Đức Trí

Ngày trôi đi nhanh quá, có hôm tôi ngồi cố tìm lại đôi chút thơ dại
Màu hoàng hôn tôi vẽ sẽ không trở lại, mãi xa rồi, đêm vẫn trôi
Sao tôi đã quá tin tôi?
Sao ai vẫn mãi xa xôi?
Cho đêm, đêm vắng nụ cười, vắng một người
Đêm có thương cho tình tôi?

Ngày hôm sau khi nắng vẽ lên trên đồi, bóng cây dài, không thấy ai ngồi
Dường như còn trong gió chút hương ngây dại vẫn còn lại
Mây vẫn trôi, vẫn trôi hoài
Ngày dài rồi cũng qua
Đêm mới lại quay về
Nào đêm có hiểu ta, tiếc cho đời ta?

Bờ phi lau nghe tiếng gió đêm trở lại
Những nụ cười đã khuất sau đồi
Dường như trong hoang vắng bỗng thương cuộc đời thiếu một người, không thấy vui
Đêm trôi, tôi xót thương tôi
Mong manh như ánh sao rơi
Em xa, đã quá xa vời, vắng một người
Đêm có thương, thương dùm tôi?

Ngày trôi đi nhanh quá, có hôm tôi ngồi cố tìm lại đôi chút thơ dại
Màu hoàng hôn tôi vẽ sẽ không trở lại, mãi xa rồi
Đêm vẫn trôi, vẫn trôi hoài…

November 11, 2007

Vườn Yêu

Filed under: Music

Vườn Yêu
Nhạc: Lã Văn Cường
Thơ: Minh Nguyệt

Theo lối mòn lần tìm đến vưòn yêu
Lối cỏ mọc đầy rêu phong phủ mờ
Em thẩn thở tự dưng như muốn khóc
Dấu ân tình ngày nào đã nhạt phai

Bao yêu thương nâng niu mãi đắm say
Em luôn luôn mang theo trong giấc mơ
Nay tan theo không gian và thời gian
Cuốn trôị…

Nhớ quay về đợi chờ ở vườn yêu
Những kỷ niệm ngày xưa thân ái còn
Trên lối mòn ngày nao ta chung bước
Vẫn cây cầu hiền hòa kết đầy sương

Anh yêu ơi nơi đâu có biết chăng
Em lang thang cô đơn trong chán chường
Em mong anh đau thương ngã quỵ mê
Tái tê
Ngây buồn…

Còn chần chờ gì đâu nữa hỡi anh
Đôi môi em giờ đây đang khát cháy
Hãy hôn em như anh đã từng hôn
Hãy ôm em như anh đã từng ôm
Hãy cho em một lần dù gian dối
Hãy cho em tình hồng còn bối rối
Cho em được mặn nồng cùng tình anh
Cho em được trở về cùng vườn yêu

Lúc vui buồn đừng ngại đến vườn yêu
Chốn hẹn hò chiều sáng có em về
Em sẽ trồng lại cây xanh thương nhớ
Chốn thiên đường ngập ngời lá và hoa

Nơi hoang vu bao la chỉ đất trời
Ta bên nhau yêu đương không chia rời
Ta say sưa trong mơn man tình yêu
Ngất ngây…
Tuyệt vời…

October 29, 2007

Nhớ

Filed under: Music

Nhớ
Trịnh Nam Sơn

Nhớ ngày em đi
Nhớ lần chia ly
Biết nói chi với người
Tiếng khóc hay tiếng cười
Người dấu đi vội vã

Biết mùa thu qua
Mây buồn phương xa
Có lẻ em bây giờ đã biết tôi vẫn chờ
Vẫn mong em về bên mình

Mây mùa thu lấp trăng khuya
Cho lòng tôi giá băng
Và tiếc cho mối tình ta
Chẳng biết lý do vì sao
Thôi biệt ly đã qua đây
Ta nhìn nhau đắng cay
Chỉ nhớ đến kỷ niệm xưa
Đầy những cơn bão tình

Nhớ ngày xa em
Mây trời buồn thiu
Đã mất đi hy vọng,
Vẫn giữ em trong lòng
Và nhớ em mỗi lần Thu qua.

October 23, 2007

Những Ngày Điên

Filed under: Trần Hoàng Quân

Những Ngày Điên
Bồ Công Anh

Lần đầu tiên biết yêu, tôi lặn lội hơn ngàn cây số từ Sài Gòn ra Hà Nội chỉ để gặp mặt người ấy trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi, chỉ để được nhìn thấy cái thành phố nơi người ấy đang sống, hít thở cái không khí nơi người ấy đang thở… Tôi đã đi bộ hàng chục cây số lang thang khắp Hà Nội, dạo vài chục vòng Hồ Gươm, đến khi rã rời thì lặng lê ngồi trên ghế đá nhìn mãi màu nước xanh lờ đờ và thấy đầu óc mình trống rỗng. Phải mất mấy ngày điên dại như thế, tôi mới nhận ra Hà Nội thật xa lạ với mình, để rồi lại tỉnh táo chia tay, tỉnh táo khoác ba lô lên vai, bình thản trở về. Trên chuyến tàu S2 Hà Nội – Sài Gòn, tôi chong mắt thức suốt ba đêm để đi đến một kết luận, rằng tình yêu chỉ làm cho mình trở nên yếu đuối, khốn khổ, và tự khuyên mình khôn hồn thì tránh xa đàn ông và đừng yêu nữa…

Nhỏ bạn thân đón tôi ở ga Hoà Hưng, hỏi tới tấp:

- Có gặp không?

- Có!

- Thế nào?

- Hết rồi!

- Hết? Hết nghĩa là sao?

- Là chấm dứt. Là quên. Là không yêu nữa, được chưa? Bây giờ mày cho tao về nhà đi. Tao buồn ngủ quá

Nó nhìn chăm chú bộ mặt xơ xác, đôi mắt thâm đen vì mất ngủ của tôi, lắc đầu

- Mày điên quá!

Ngày xưa, mẹ tôi cũng thường nói với tôi y như vậy. Khi tôi hét toáng lên và ném vỡ lọ mực vì không giải được bài toán khó. Khi tôi cứ thích leo tót lên cây vừa ăn cơm vừa đọc những cuốn sách dày cộm. Khi mỗi đêm tôi lại bắc thang trèo lên mái nhà nằm hát nghêu ngao…

Thỉnh thoảng, khi ba say, tôi cũng sợ ba điên. Những lúc ấy, ba trở nên hung dữ và tàn nhẫn, mắt ba long lên, đỏ ngầu, ánh nhìn nửa lờ đờ, nửa soi mói, giễu cợt… Ba nhiếc móc mẹ, chửi bới từ ông hiệu trưởng dê xồm thích tán tỉnh các cô giáo trẻ cho đến cả nghề dạy học của mẹ. Mẹ học không nhiều, mười mấy năm làm cô giáo tiểu học trường làng kiến thức mai một đi, gói gọn trong mấy phép toán, mấy bài tập làm văn đơn giản. Mẹ chẳng biết gì về thời sự trong nước hay quốc tế, càng không biết gì về triết học hay khoa học… Con đường mẹ đi mỗi ngày chỉ là từ nhà đến trường, ra chợ rồi về nhà. Dến mùa thì lên rẫy nhổ mì, ra ruộng gặt lúa. Và hết. Thế giới của mẹ loanh quanh chỉ có một cái xã bé nhỏ. Chuyện mà mẹ biết nhiều nhất là làm thế nào để chiều chuộng người chồng khó tính và nát rượu của mình. Và làm chiếc cầu nối giữa ba với bọn tôi, những đứa con bị các cơn say của ba làm cho hoảng sợ, đến nỗi thấy ba là lại len lén lỉnh đi. Bởi thế mà trong những cơn say, ba thường bắt mẹ ngồi bên cạnh cho đến tận khuya, hỏi mẹ như trong một cuộc thi kiểm tra kiến thức hay một trò chơi trí tuệ. Chị em tôi rúm ró ngồi trong một góc, nhìn mẹ thinh lặng chịu thua một cách nhẫn nhục, và nhìn ba chửi bới mẹ là một người đàn bà tầm thường, dốt nát, mà nghe tim mình đau thắt lại tưởng chừng không chịu nổi. Những phẫn nộ trước cuộc sống khô khan được ba mang từ ngoài đường về trút lên những đồ vật trong nhà. Ở nhà tôi, từ chiếc đũa tre đến cái cát-sét, không có cái nào chưa từng bị thương tích, sứt sẹo. Chỉ còn cái ti vi 14 inch, mỗi lần thấy ba đi liêu xiêu về từ đầu ngõ, thằng em tôi lại lui cui khiêng giấu xuống gậm giường.

Có hôm, hơn một giờ sáng, ba thấm rượu, thức dậy đuổi mẹ con tôi ra hiên và khoá cửa lại. Em tôi đã quen với những chuyện điên loạn khi ba say, cuộn tròn người nằm chèo queo ngay trước cửa ngủ ngon lành. Mẹ nhẫn nhục ngồi khóc bên thềm nhà, và khi uất ức không chịu nổi thì đay nghiến tôi: “Coi chừng đó, dòng họ ba mày có máu điên mà”. Tôi cũng sợ mình có máu điên. Nghe nói, từ lúc còn nhỏ, cô Hân tôi đã có thần kinh không bình thường. Hàng ngày, cô vẫn đi chợ bán hàng kim chỉ, vẫn nhận đồ về thêu. Nhưng thỉnh thoảng lên cơn, cô lại quên đường về nhà, quên hết mọi sự, nhìn đám cháu nghịch ngợm như một lũ chó hoang. Mắt long lên, răng nghiến lại, có cầm cái thước may đuổi chúng tôi chạy táo tác. Đứa nào chạy chậm rơi vào tay cô thì cứ yên tâm là bị nhừ đòn, cô sẽ quật như quật vào một cái bao cát. Các chú tôi lao vào giằng ra thì bị cô cắn, xé, giật tóc tơi tả…

Vậy mà đến một ngày, cô tôi yêu. Người đàn ông điển trai với hàng ria con kiến, cứ một hai hôm lại lễ phép đến xin ông bà nội đưa cô đi chơi. Nghe nói là anh trai của một người bạn hàng bán gần chỗ cô. Hắn ở chợ, trông cũng xứng đôi với cô, vốn xinh nhất so với chị em trong nhà. Chẳng hiểu anh ta có biết cô tôi thỉnh thoảng lại lên cơn bất tử hay không, nhưng điều dễ nhận ra là từ lúc quen anh ta, cô tôi trở nên hiền lành trong một thời gian rất dài. Ông bà nội hy vọng và hy vọng. Nhưng đến gần ngày cưới thì đột nhiên anh ta không đến nữa. Cô Hân chẳng có vẻ gì đau khổ hay buồn rầu, nhưng lại im lặng một cách đáng sợ, ai hỏi cũng không trả lời, chỉ cười ngớ ngẩn. Bà nội tôi khóc rưng rức từ ngày này sang ngày khác. Ông nội thở dài, còn ba tôi và các chú thì nghiến răng ken két: “Thằng mất dạy. Mày mà để tao gặp lại thì tao đập cho vỡ mặt”. Nhưng anh ta biến mất như chưa từng xuất hiện, nghe phong thanh đã chuyển nhà ra Bắc…

Cô tôi có thai, sinh thằng bé đẹp như thiên thần, mắt to, mũi cao, miệng xinh, nhưng càng lớn, mặt nó càng có vẻ rất du côn làm tôi lo lo… Mọi người trong nhà cũng nhận ra điều đó, và cũng lo lo, nhưng không ai nói ra cho đến ngày mẹ tôi thẽ thọt: “Thằng Cu con cô Hân có nét gì đó lì lợm giống… chú Hiên quá… Không biết lớn lên…” . Tôi lặng người đi. Chú Hiên chính là cái gót chân Asin của gia đình nhà nội, là một điểm mà bất cứ ai chạm vào cũng có thể làm cả những người đàn ông mạnh mẽ nhất trong gia đình ngã quỵ. Mắt mí lót ngang tàng, thông minh, mũi cao, da nâu, gương mặt rắn rỏi và khuôn miệng bướng bỉnh, chú Hiên có một vẻ đẹp lạnh lùng rất đàn ông. Thỉnh thoảng, những cô gái bị chú tôi gạt gẫm lại đến thăm nhà. Đẹp có, xấu có, sáng sủa có mà ngớ ngẩn cũng có, nhưng tất cả họ đều giống nhau, đều si mê và đau khổ một cáhc tự nguyện, tuyệt nhiên không hề oán trách. Chú tôi có những ngón tay đẹp và dài rất nghệ sĩ. Đôi lúc chú cũng nặn tượng vẽ tranh, và chơi guitar tuyệt hay. Nhưng với mọi thứ nghề, chú dễ dàng đam mê bao nhiêu thì cũng nhanh chóng chán nản bấy nhiêu. Xét cho cùng, chú cũng thuộc loại người tài hoa, nhưng là sự tài hoa nửa vời. Và sự tài hoa nửa vời bao giờ cũng đẩy người ta đến đường cùng. Bởi một người tài không trọn vẹn là một người không thể làm được điều gì lớn lao, nhưng lại luôn khát khao làm được những điều lớn lao. Đấy chính là bi kịch. Tài hoa nửa vời, thêm một chút cuồng nộ, một chút yểu hèn. Thế là điên. Cuộng nộ với cuộc đời và hèn yếu với bản thân.

Chú Hiên vốn không điên, nhưng lại dễ sa đà vào những trò may rủi đầy nguy hiểm, trai gái, cờ bạc, hút xách, đua xe, không thiếu thứ gì. Biết rằng mình không sa đà, nhưng quá kiêu ngạo để trở thành lương thiện. Môi chú tôi thâm tím lại vì thuốc, và thường chỉ trở về nhà khi đã say bí tỉ. Bà nội khóc, ông nội và cách chú khuyên nhủ, la rầy, rồi năn nỉ… tất cả đều không mang lại được thay đổi gì. Nhưng khi tỉnh táo lại chỉ nói chuyện làm ăn khổng lồ mà chỉ mới nghe qua cũng đủ biết là phi thực. Chỉ có điều, chú Hiên nói một cách say sưa, như tin chắc rằng mình sẽ làm được nếu mọi người và cuộc đời cho chú một cơ hội nho nhỏ. Mọi người lắc đầu: “Thằng điên!”… Cho đến một ngày ai cũng nhớ, chú tôi trở về say khướt, tơi tả và hoang dại như một con sói rừng đang say máu, kề dao bên cổ bà nội bắt đưa tiền để đi làm ăn… Ông nội quỳ xuống van xin. Ba tôi chộp được con dao và quẳng chú ra đường. Hai tiếng đồng hồ sau, người ta đến báo cho biết chú Hiên đâm đầu vào xe tải, chết cách nhà không xa. Đó là lí do vì sao mẹ toi thường nói trong những lúc uất ức: “Dòng họ nhà ba mày bị điên!”. May mà ba không nghe rồi có khi ba điên thật.

Thỉnh thoảng, tôi cũng nghĩ mình điên. Đó là những buổi tối trời mưa, ngồi một mình trong đêm khuya nhấm nháp những giọt cà phê đắng tê lưỡi, tôi bỗng nhận ra mình đang cười mà chẳng biết vì sao. Đó là những ngày chạy xe giữa đường, đầu óc bỗng chẳng nhớ gì đến gia đình, bạn bè, bài vở, chỉ thấy buồn, thấy mình sao trống rỗng, cô đơn và vô dụng đến nỗi muốn quay đầu xe đâm vào đâu đó… chết quách cho xong.

Cô Hân không ra bán ở chợ nữa, nhưng vẫn lặng lẽ nhận hàng thêu. Đôi lúc tôi thấy cô ngồi ngẩn người ra, đôi mắt dại đi một cách đáng sợ. Thỉnh thoảng cô nổi cơn điên lại xách cây rượt thằng bé chạy có cờ… Càng lớn, cái mặt nó nhìn càng lì lợm. Ông bà nội tôi mất chỉ sau chuyện cô Hân vài năm, trong buồn đau và bênh tật. Ba vẫn uống say rồi dặn vặt mẹ, mẹ dằn vặt tôi, và tôi dằn vặt chính mình.

Tôi không muốn yêu nữa một phần vì mối tình đầu không đi đến đâu, một phần vì chuyện cô Hân và chú Hiên. Nhìn cô Hân, tôi đâm sợ những người đàn ông có hàng ria con kiến. Tôi càng sợ những người đàn ông đẹp trai có đôi mắt ngang tàng, bởi chúng cứ làm tôi nhớ về chú Hiên. Nhưng rồi, có một ngày, một người đàn ông khác lại đến, cũng phảng phất một chút ngang tàng, nhưng thật lạ là không làm tôi sợ. Anh vực tôi dạy, làm cho tôi tin rằng mình có chút tài năng và bắt tôi làm việc. Tôi thấy mình bớt điên đi. Tôi nhận ra rằng cái thứ tình cảm mà tôi lẩn tránh lại ập đến, chiếm hết trái tim và suy nghĩ của tôi. Nó làm tôi hạnh phúc, và sợ hãi. Người đàn ông của tôi khá tỉnh táo. Và có bao nhiêu cuộc tình đã đến rồi đi trong đời anh, tôi cũng không biết nữa. Yêu hay không yêu, yêu nhiều hay yêu ít, đích thực hay ngộ nhận, anh đều đã trải qua. Tôi đọc được trong mắt anh cả sự hoài nghi lẫn nỗi chán chường. Nhiều lúc, anh nhìn tôi như muốn nói: “Cô bé ơi, cô biết gì về cuộc đời này kia chứ”. Anh thừa biết cuộc đời không đơn giản với những gì được mất. Anh thừa biết thời gian có thể làm phai mờ cả những vết thương lòng lẫn tình yêu… Và tôi, chưa tròn 24 tuổi, tôi chỉ là một người đàn bà chưa thành hình trọn vẹn, chưa đủ trải nghiệm và đau đớn để có thể lấp đầy nhưng mất mát trong anh. Tôi chỉ là một đứa bé con ngây thơ và sợ hãi, hãi sợ cả mối tình đầu tiên chưa có gì đau khổ để đến nỗi phải trốn chạy tình yêu. Nhưng hình như, tôi đã quen một mình, nghĩ một mình và đau một mình. Tôi sợ cảm giác yêu, vì cả nỗi khao khát được yêu lẫn nỗi sợ hãi bị phản bội, bị bỏ rơi đều mạnh mẽ và day dứt như nhau…

Rất nhiều đêm, nhớ người đàn ông của mình không ngủ được, tôi leo lên mái nhà, nằm ngửa mặt lên trời và khóc. Những vì sao thì ở rất xa, nhưng chúng lại luôn lấp lánh, giống như tình yêu vậy. Tôi tự hỏi mình sẽ bay lên trời để nắm lấy hay chờ chúng rụng xuống trên tay. Tôi nghĩ đến cô Hân, nghĩ đến chú Hiên… Tôi nghĩ đến tôi, đang đêm thức dậy leo lên mái nhà, ngửa mặt lên trời mà khóc. Và tôi nhận ra rằng, đúng thật là tôi cũng có một chút điên trong dòng máu… Một người quá tỉnh táo như anh có thuần hoá được tôi chăng? Và tình yêu của anh có đủ để giúp tôi vượt qua những ngày điên của mình, vượt qua một chút yếu hèn để đến với anh chăng?

Đôi khi, tôi cũng nhớ đến mối tình đầu, và tự hỏi tại sao nó không đủ làm cho mình đau khổ khi chấm dứt, nhưng lại đủ sức thôi thúc tôi đi một mình ra tận Hà Nội chỉ để làm một chuyện là nhìn thấy người ấy. Tôi chợt hiểu, có những điều mà người ta chỉ có thể làm được khi ở vào một thời điểm nào đó. Khi qua rồi, người ta mới biết rằng mình đã từng rất điên.

October 12, 2007

Ta Muốn Cùng Em Say

Filed under: Music

Ta Muốn Cùng Em Say
Đăng Khánh

Người yêu
Người ơi đừng khóc nữa
Vàng thu tàn lá úa
Tình yêu như rượu cay
Ầm bờ môi từ đây
Yêu mãi vòng tay này
Hãy vui trọn đêm nay

Người yêu
Người ơi đừng khóc nữa
Tình yêu người đã hứa
Nghìn năm vẫn còn say
Hãy cạn ly chiều nay
Vui với tình yêu này
Ta muốn cùng em say

Một ngày không có em
Nhớ xôn xao bàng hoàng
Một đời xa vắng em
Réo âm vang muộn màng
Một ngày em không tới
Một ngày em không nói
Nụ cười rong rêu mãi
Nát tan

Ngày mai tàn phai màu hoa cũ
Thời gian cuồng thác lũ
Hoàng hôn rơi đầy tay
Sẽ vì em từ đây
Cho những ngày hao gầy
Ta muốn cùng em say

October 10, 2007

Bài Ca Tình Nhớ

Filed under: Music

Bài Ca Tình Nhớ
Từ Công Phụng

October 1, 2007

Bâng Quơ

Filed under: Trần Hoàng Quân

Bâng Quơ
Phú Quang

Đôi khi ta nhớ một thoáng heo may
Đôi khi ta nhớ một sớm sương vây
Con đường mùa đông hàng cây lá đổ
Đôi khi ta thèm lang thang như gió
Đôi chân vô định về miền hư vô

Đôi khi em bỗng về giữa cơn mơ
Đôi khi ta hát lời hát nghêu ngao
Thương một vì sao giờ xa quá rồi
Đôi khi ta thèm nghe lời em nói
Dẫu biết bây giờ chỉ là xa xôi

Đôi khi mưa về ta thương em rừng xưa rũ lá
Đôi khi mưa về ta thương ta ngu ngơ bài ca
Đôi khi đêm dài ta thương con đường xưa thân ái
Khiến em đi về đôi chân bơ vơ trong chiều phai
Đôi khi cuộc tình ngỡ đã nhạt nhòa
Bỗng chợt về với xót xa

September 17, 2007

Tình Khúc 24

Filed under: Music

Tình Khúc 24
Phú Quang
Thơ: Dương Tường

Chờ Em Nơi Thềm Trăng

Filed under: Music

Chờ Em Nơi Thềm Trăng
Quốc Bảo

Bao chiều hẹn hò thường rất nhanh
Bao lần buồn phiền nằm đếm canh
Bao vòng tay ôm siết
Vẫn xa nhau nghìn xanh

Xin một lần về từ núi cao
Đem cuộc đời dài ngồi hát rao
Chờ em qua trong tiếng trần gian
Như hôm nào

Chờ em nơi thềm trăng
Như giấc xưa áo hoa tóc rối
Biết em có khi không còn
Giấc mơ trôi
Mình ta nuối trông hoài
Áo hoa xưa giờ tan thành mây
Tóc xanh tan thành mưa
Đổ xuống đời ta từ đây

Bao chiều hẹn hò thường rất nhanh
Bao lần buồn phiền nằm đếm canh
Bao vòng tay ôm siết
Vẫn xa nhau nghìn xanh

Xin một lần về từ núi cao
Đem cuộc đời dài ngồi hát ca
Chờ em qua trong tiếng trần gian
Như hôm nào

Đời dâng như triều dâng
Em vút bay với cơn bão lớn
Tiếng ca đã bay đi rồi
Như dấu chân người vùi quên dưới chân đồi
Giữa cơn say cười vang một tiếng
Giữa cơn đau tìm lên ngọn gió đàn ca cùng mây

August 31, 2007

Mẹ

Filed under: Ðỗ Trung Quân

Mẹ

Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
Hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua
Mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình
Ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…
Anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa
Của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
Sẽ tới!

“Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ”
Đỗ Trung Quân, 1986

Lời Nói Yêu Đầu Tiên

Filed under: Trần Hoàng Quân

Lời Nói Yêu Đầu Tiên
Vũ Tuấn Đức

Bao ngày qua nhiều đổi thay
Từ khi vắng bóng em nơi sân trường
Em về đâu, mình anh giờ đây
Nhìn từng tà áo trắng bước trong chiều phai

Con đường xưa vàng lá thu
Chiều nào đến đón em khi tan trường
Bao ngày xanh, bao mộng mơ
Chỉ còn anh mối tình trong dĩ vãng

Nhớ vẫn nhớ
Ngày đó tay trong tay
Dìu bước em đi trên con đường lá thu vàng rơi
Nhớ mái tóc mềm thướt tha buông lơi
Tựa áng mây cho anh say mùi hương tình ái

Nhớ vẫn nhớ
Từ đó khi trao em một cánh hoa
Môi run run lời nói yêu đầu tiên
Ngỡ mãi mãi tình sẽ không phôi phai
Đời sẽ luôn yên vui
Ta có nhau muôn đời

Nhưng tình yêu tựa cánh chim
Tình vỗ cánh bay đi xa muôn trùng
Mong rằng em không hề quên
Lời yêu thương anh nói với em thưở nào

Lời nói yêu đầu tiên
Còn mãi trong lòng anh
Lời nói yêu đầu tiên
Còn mãi trong lòng nhớ

Nhớ vẫn nhớ
Ngày đó tay trong tay
Dìu bước em đi trên con đường lá thu vàng rơi
Nhớ mái tóc mềm thướt tha buông lơi
Tựa áng mây cho anh say mùi hương tình ái

Nhớ vẫn nhớ
Từ đó khi trao em một cánh hoa
Môi run run lời nói yêu đầu tiên
Ngỡ mãi mãi tình sẽ không phôi phai
Đời sẽ luôn yên vui
Ta có nhau muôn đời

Nhưng giờ đây người đã xa
Kỹ niệm cũ vẫn trong ta chưa phai nhòa
Mong rằng em không hề quên
Lời yêu thương anh nói với em thưở nào

Lời nói yêu đầu tiên
Còn mãi trong lòng anh
Còn mãi trong lòng anh
Lời nói yêu đầu tiên…

Lời Tựa cho “Trong Nỗi Đau Tình Cờ”

Filed under: Trần Hoàng Quân

Trịnh Công Sơn
Saigon, tháng 11.1972

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ - Có khi bày tỏ được thì cũng chỉ là những tiếng nói dở dang. Có người dấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: Cái ta đáng ghét. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con ngườị
Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn laụ Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi đã nhiều sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim ngườị
Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay kẻ chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơị Hạnh phúc đã ngủ quên trong những ngăn kéo của quên lãng.
Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự đau khổ và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ỷ biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.
Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Đời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đờị Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hộị
Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhaụ Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như môt bông hoạ Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bạị Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.
Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mớị Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Đôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung nhân loạị Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ lại những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.
Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suốị Đời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.
Chúng ta đã đấu tranh. Đang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dàị Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đạị Cõi người từ khước tước hiệu đó.
Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nuạTôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ỷ đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoạị
Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mớị Đóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân…
Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.
Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.
Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

Trong Nỗi Đau Tình Cờ

Filed under: Music

Trong Nỗi Đau Tình Cờ
Trịnh Công Sơn

Tôi đã yêu em bao ngày nắng
Tôi đã yêu em bao ngày mưa
Yêu em bên đời lặng lẽ

Tôi đã đưa em qua nhiều phố
Những sáng mênh mông, tôi ngồi nhớ
Yêu em, trái tim thật thà

Yêu đầy mùa nắng, mùa mưa
Yêu trong nỗi vui đợi chờ
Đâu ngờ tình gian dối quá
Khiến tôi chia lìa từng giấc mơ

Tôi đã yêu em trong mùa gió
Khi lá cây khô bay đầy ngõ
Yêu em không cần vội vã

Tôi đã yêu em như trẻ thơ
Đâu biết đôi khi có lìa xa
Yêu trong nỗi đau tình cờ

August 27, 2007

Vùng Biển Vắng

Filed under: Music

Vùng Biển Vắng
Sỹ Đan

Có một tình yêu
Vừa đã hấp hối trong đêm cô liêu
Cuộc tình đã ra đi phương nào để mình ai bên bờ vắng
Tháng ngày quạnh hiu
Nghe tiếng sóng vỗ mênh mang từng chiều
Một người mãi lang thang đi tìm vòng tay đã xa ngàn trùng
Chỉ còn mưa gió đến ôm đời anh
Chỉ còn giông tố trên vùng biển vắng

Biển vắng
Lời thì thầm hòa cùng tiếng gió
Biển nhớ
Lời nguyện thề ngày xưa đã mất
Muốn ôm em trong vòng tay
Muốn ru em trong mộng say
Mà giờ đây chỉ còn sóng vỗ về trên cát

Vùng biển vắng
Chuyện tình yêu nhòa trong dĩ vãng
Biển nhớ
Là bài ca dở dang đã mất
Sóng xô trên cuộc tình ta
Gió mưa đến bao giờ qua
Để chiều nay
Biển vắng em
Biển nhớ em

Chỉ còn anh cô đơn lang thang lạc trong biển vắng
Lạc trong biển nhớ
Sóng xô trên cuộc tình ta
Gió mưa đến bao giờ qua
Để chiều nay
Biển vắng em
Biển nhớ em…


August 26, 2007

Filed under: Trần Hoàng Quân

I am home!

After spending half a week in Dallas/Fort Worth with my mom’s side of the family, and bothering my sweet uncles who took me to places (I love the Reunion Tower), I flew to Birmingham, Alabama. What a crappy place… It was hot, humid, and dull. At least the private school was OK. Mountain Brook Drive wasn’t so bad either. Then I drove up to Atlanta for lunch at Ray’s in the City. The food was good. Everything else was just ok. Hot and humid also. But the city was much bigger than I imagined.

Then I received a note from Ly. She rarely writes any more.

“I am tired. It’s one of those days when the world feels so wide and yet I feel my insides knot up and wouldn’t let go. I wish you would be my friend again, because you understand without me having to say anything grand.

It’s unfair to both of us for me to say I need you, because you are not able to tell me you’ll be there for me, and I will be sad. It’s just that I can’t seem to find solid footing, even when my life is full and I have everything I need since I don’t need many things. I still need someone who understand, and isn’t it sad when I’m surrounded by many and you’re still who I think of. Even if it’s unfair, truth is truth and I think this time around I’ve grown enough to deal with it without falling apart.

In a way, I’m glad you’re still here, lost and confused and all. I’m not all that much better off either. ”
Thank you, Ly.

August 16, 2007

Goodbye

Filed under: Trần Hoàng Quân

If you ever read this, you know now that I’m gone. And if I happen to come back, I’m no longer the one everyone used to know. Too many things, or maybe too little things, have happened. And sometimes, one goes into a shock. I wish we could be friends, but we’ve gone too far from that stage to ever go back. We’ve been dropped from that heaven we used to be in. And it’s been hell for me ever since you left.
I’ll ever miss you, and think of you, wherever I am. And after everything we’re gone through, I’d still wish the best will come for you.
I’ll miss every day spent with you. Miss your smiles, your eyes, your hair. And I’ll miss the tears that tainted my shirts whenever you cried. I hope those bandages will heal your pain when I’m not there. And someone will lend you a shoulder, though I know you won’t be needing one any more. But if you ever do, I wish someone will be there.
Gone, after five long, happy years.

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may

Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn muốt dài
Xin cho cô đơn vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài

Em xin tuổi nào, còn tuổi nào cho nhau
Trời xanh trong mắt em sâu
Mây xuống vây quanh giọt sầu
Em xin tuổi nào, còn tuổi trời hư vô
Bàn tay che dấu lệ nhòa

Ôi buồn!
Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu
Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù
Xin chân em qua từng phiến ngà
Xin mây xe thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ…

August 3, 2007

Filed under: Trần Hoàng Quân

Went to see The Simpsons: The Movie. Alone.
It was a great movie for all audience. When Homer’s viewed the video Marge taped over their wedding video, I nearly shed a tear. Every Simpson episode had a lesson about family values in it, and they’ve done a superb job in an hour and thirty minutes duration of this movie.
The Comic Book guy would have said: BEST.MOVIE…EVER!
Here’s the song they chose to include in the movie at its climax:

Close To You
The Carpenters

Why do birds suddenly appear
Every time you are near?
Just like me, they long to be
Close to you.

Why do stars fall down from the sky
Every time you walk by?
Just like me, they long to be
Close to you.

On the day that you were born
The angels got together
And decided to create a dream come true
So they sprinkled moon dust in your hair of gold
And starlight in your eyes of blue.

That is why all the girls in town
Follow you all around.
Just like me, they long to be
Close to you.

On the day that you were born
The angels got together
And decided to create a dream come true
So they sprinkled moon dust in your hair of gold
And starlight in your eyes of blue.

That is why all the girls in town
Follow you all around.
Just like me, they long to be
Close to you.
Just like me (Just like me)
They long to be
Close to you.


And while I’m on the topic of The Carpenters, here’s another favorite of mine. Who wouldn’t love that angelic voice of hers?

Talkin’ to myself and feelin’ old
Sometimes I’d like to quit
Nothing ever seems to fit
Hangin’ around
Nothing to do but frown
Rainy Days and Mondays always get me down.

What I’ve got they used to call the blues
Nothin’ is really wrong
Feelin’ like I don’t belong
Walkin’ around
Some kind of lonely clown
Rainy Days and Mondays always get me down.

Funny but it seems I always wind up here with you
Nice to know somebody loves me
Funny but it seems that it’s the only thing to do
Run and find the one who loves me.

What I feel has come and gone before
No need to talk it out
We know what it’s all about
Hangin’ around
Nothing to do but frown
Rainy Days and Mondays always get me down.


… It’s raining outside and I’m feeling blues. But now I can’t “always wind up here with you”. Nowhere for me to run to, and noone to find. I really miss you.

August 1, 2007

Nỗi Đau Từ Đấy

Filed under: Music

Nỗi Đau Từ Đấy
Ngô Thụy Miên

Hai mươi năm rồi em còn xa tôi
Chơi vơi trong đời lòng sầu chưa nguôi
Bâng khuâng mây trời về qua phố xưa
Chiều nao ta bước chung đôi
Tình yêu mình dâng kín lối

Hai mươi năm rồi em còn yêu tôi
Bên kia khung trời nhạc còn buông lơi
Nơi đây bây giờ ngồi nghe lá rơi
Mùa thu mưa mãi không thôi
Giọt lệ cho tình người

Bao nhiêu năm qua cuộc sống miệt mài
Tuổi xanh dấu hình hài, niềm đau chết từng ngày
Đường về lạnh buốt đôi vai gầy
Gợi nhớ cơn mê này, nhìn tháng năm tàn úa
Thôi em tình xưa dẫu muộn màng
Gọi tên mãi thì thầm người yêu dấu ngàn trùng
Chiều tàn một cánh chim u hoài
Dìu bước chân ai về, người đã quên câu thề

Hai mươi năm rồi em còn yêu tôi
Yên vui bên trời một đời chia phôi
Bao nhiêu ân tình đành theo nước trôi
Lệ rơi héo hắt trên môi
Người bỏ tôi một mình…

July 29, 2007

Phố Nghèo

Filed under: Music

Phố Nghèo
Trần Tiến

Phố nghèo xưa
Mái ngói nghèo xưa
Ngoài ga cũ tiếng còi xa buồn
Phố mờ sương
Mái ngói mờ sương
Thiếu phụ buồn thương đi trong sương
Như nhân ảnh mờ

Phố buồn nâu
Mái ngói buồn nâu
Cà phê đắng rơi từng giọt nâu buồn
Phố của tôi
Thơ ấu đời tôi
Chiếc lá bàng rơi
Trong đêm mưa
Những ảo ảnh xưa

Ở nơi ấy tôi còn nhớ mối tình xưa
Người thiếu nữ đã gặp tôi ngượng ngùng
Khăn quàng cũ cuối mùa thu
Mẹ đưa em qua phủ Tây Hồ

Ở nơi ấy tôi còn nhớ mẹ của tôi
Bao đêm trắng nhìn về phía chân trời
Mẹ cầu kinh Đức Phật Quan Âm
Phù hộ cho con phiêu bạt trở về

Phố nghèo xưa
Mái ngói nghèo xưa
Ngoài ga cũ tiếng còi xa buồn
Phố mờ sương
Mái ngói mờ sương
Thiếu phụ buồn thương đi trong sương
Như nhân ảnh mờ

Ở nơi ấy tôi còn nhớ bạn bè xưa
Dòng máu sĩ bao người đi không về
Tháp Rùa ơi có nhớ bạn tôi
Hồn tha phương vẫn quanh quẩn phố phường

Ở nơi ấy Hà Nội nhớ thương mờ xa
Là câu hát, là bài ca nghẹn ngào
Nói gì đâu, có nói được đâu
Mà sao khoe tóc ngả hai màu

Phố nghèo ơi!
Năm tháng đời tôi
Ngày ấy…

July 28, 2007

Hoang Vắng

Filed under: Music

Hoang Vắng
Quốc Dũng

Tìm đâu cho thấy bình minh trong nắng vàng
Đàn chim tung cánh bay về nơi phiêu lãng
Tìm đâu cho thấy chiều nào em lơ đãng
Và anh bâng khuâng ngắm mây tan

Làm sao quên những lần em vang tiếng cười
Và tung tăng đón bao niềm vui đang tới
Làm sao quên những hẹn hò trong nắng mới
Và trong đêm sao sáng quanh trời

Lúc em đến tình nồng ấm cúng
Xóa trong anh những ngày mịt mùng
Lúc em đến mộng đời rất xanh
Trời ngàn sao lấp lánh

Lúc ta nói ngàn lời yêu nhau
Sẽ bên nhau dài mãi sau
Có ai biết một lần sẽ đến
Tình rời chốn bình yên

Từ em xa vắng đời mênh mông tiếng buồn
Buồn loang con nắng say từng cơn gió cuốn
Từ em đi mãi là hoàng hôn tan vỡ
Lòng anh đâu câu hát đơn sơ

Từ em theo mãi đường mây xa tít mù
Lòng anh hiu hắt đong đầy cơn mưa lũ
Thầm mong em đến một lần thôi thương nhớ
Và đêm thôi ngơ ngác mong chờ

Người Đi Như Nắng Phai

Filed under: Music

Người Đi Như Nắng Phai
Quốc Bảo

Quạnh hiu một tiếng chân
Người đi theo gió xuân
Người đi như nắng phai tàn trong lá đi như đàn câm
Người mang theo mắt trong
Người mang theo phố đông
Người mang theo biết bao ngọn núi bao dòng sông

Này em son phấn đây
Này em nhung gấm đây
Này em xin hát trong mùa xuân mới nuôi xanh ngàn cây
Này em hãy cứ vui
Nào ta cũng sẽ vui
Nào ta lên tiếng đêm đầy gió ru tình ơi!

Quạnh hiu một trắng vai
Tình ơi chăn chiếu phai
Tình ơi năm tháng đi về câm nín không ai còn hay
Ðàn rơi trên phố hoang
Tình rơi không tiếng vang
Người rơi hun hút quên ngày tới, quên địa đàng

Em đi xa cho phường phố hóa đá
Nhớ biết mấy
Hôm nào ta uống say
Em yêu ta dành cho ta phong ba
Ðời sẽ ban riêng em tình thướt tha

July 21, 2007

Filed under: Trần Hoàng Quân

Ain’t No Sunshine When She’s Gone
Marvin Gaye

It’s not warm when she’s away
Ain’t no sunshine when she’s gone
She’s always gone too long
Anytime she goes away

Wonder this time where she’s gone
Wonder if she’s gone to stay
Ain’t no sunshine when she’s gone
And this house just ain’t no home
Anytime she goes away
Anytime she goes away

And I know, I know, I know, I know
I know, I know, I know, I know, I know
I know, I know, I know, I know, I know, I know
I know I know I know
And I live nothing alone
Ain’t no sunshine when she’s gone

Ain’t no sunshine when she’s gone
Only darkness everyday
Ain’t no sunshine when she’s gone
And this house just ain’t no home
Anytime she goes away
Aint no sunshine when she’s gone
And she’s always gone too long
Anytime she goes away
Anytime she goes away
Anytime she goes away


July 10, 2007

Vấn Vương

Filed under: Hoàng Ngọc Ẩn

Chỉ một lần người ấy qua đây
Cảm thấy tâm hồn ngẩn ngơ
Con tim nhỏ lệ vì nhớ!
Và, một lần ngắm bóng dáng tha thiết
Mái tóc xõa trên bờ vai
Nàng đẹp tựa như nắng mai

Gặp một lần
Rồi cách xa mãi
Chưa nói nửa lời cùng ai
Sao vương vấn mãi người ấy?!
Và, nhiều lần cứ muốn ngỏ ý
Nhưng tiếng yêu không hở môi
Một mình nhìn bóng lẻ loi!

Bao ngày qua
Ngõ gầy đã vắng hẳn bóng người xa
Đoá hoa kia không phai nhoà
Nghe hồn ta
Như gửi vào trong giấc mơ
Ôi! Thơ mộng
Nụ hôn trên môi hồng

Ngõ gầy
Ngày ngày ngóng bóng dáng ấy
Gió thu về nhẹ nhàng chiếc lá rụng bay
Bước chân nàng sẽ quay về đây
Nắng sẽ vàng lên ngập lối gầy

Cõi Mộng

Filed under: Hoàng Ngọc Ẩn

Tôi không khóc những đêm dài da diết
Mà hồn còn lạnh đến ánh Sao Khuê
Cung cầm ca phách lạc lỗi dây thề
Vì tôi tưởng đời tôi tan nát cả!

Tim không đau vì trăng mòn hoang dã
Mục tơ vàng phiếm rụng chắp Đài Sương
Quỳ mòn hơi cầu nguyện giữa đêm trường
Cho hồn ấm và lòng thôi rung động

Nhưng không được, vì tình tôi vẫn sống
Trong vu vơ, trong cả kiếp phũ phàng
Đan lên mây cả tiếng nói bẽ bàng
Của mái tóc vui đau niềm oán hận

Biết bao chiều tay tôi ôm thờ thẫn
Tơ nắng gầy thoi thóp thở trên hoa
Tìm hương xưa trong giấc ngủ hoang tà
Bờ môi mọng vẫn dập dờn trong cõi mộng…

Every Time

Filed under: Music

Every Time
Janet Jackson

I’m afraid I’m starting to feel
What I said I would not do
The last time really hurt me

I’m scared to fall in love
Afraid to love so fast
Cuz everytime I fall in love
It seems to never last

But every time your love is near
And every time I’m filled with fear
Cuz every time I see your face
My heart does begin to
Race everytime

One half wants me to go
One half wants me to stay
I just get so all confused

I’m scared to fall in love
Afraid to love so fast
Cuz every time I fall in love
It seems to never last

It’s everytime
It’s everytime
Cuz. . .

Everytime your love is near
And every time I’m filled with fear
Cuz every time I see your face
Could it be that this
Will be the one that lasts?
The fear does start to erase every time
Oh could it be that
This will be the one that lasts?
For all my times
Ooh yeah
For all my times


Again

Filed under: Music

Again
Janet Jackson
1993

I heard from a friend today
And she said you were in town
Suddenly the memories
Came back to me in my mind

How can I be strong
I’ve asked myself
Time and time I’ve said
That I’ll never fall
In love with you
Again

A wounded heart you gave
My soul you took away
Good intentions you had many
I know you did

I come from a place that hurts
And God knows how I’ve cried
And I never want to return
Never fall again

Making love to you
Oh it felt so good and
Oh so right

So here we are alone again
Didn’t think it’d come to this
And to know it all began
With just a little kiss

I’ve come too close to happiness
To have it swept away
Don’t think I can take the pain
No never fall again

Kinda late in the game
And my heart is in
Your hands
Don’t you stand there and then
Tell me you love
Me then leave again
Cause I’m falling in love with
You again

Hold me
Hold me
Don’t ever let me go
Say it just one time
Say you love me
God knows I do
Love you
Again


Khoảng Trống

Filed under: Bùi Kim Anh

Khi em hiểu về cuộc đời
Khi em hiểu về anh
Đầy đủ ngọn ngành
Thì tất cả đã là rất muộn
Cho dù mặt trời dậy buổi sớm mai
Cho dù những bông hoa tình yêu vẫn nở
Cho dù những nhịp cầu lao nhanh nối đôi bờ cách nhau
Và anh nói rằng - anh vẫn yêu em

Điều anh cần em có đáp được đâu
Cái em mộng mơ anh thờ ơ không biết
Hai ta biền biệt
Em nghĩ tới phương nào
Anh sống ở nơi đâu
Trang ngày trang đêm 24 khoảng thời gian
Công việc chung bữa ăn giấc ngủ
Chiếm hết khoảng tình yêu cần có
Phút nghỉ ngơi nào ta dành cho nhau

Đời còn gì để nối anh với em
Giữa hai đứa đâu là mơ, là thực
Một con đò sang ngang chở đầy trách nhiệm
Các con là cầu nối chặt đôi ta

Cho đến bao giờ ta chỉ biết có nhau
Chỉ san sẻ niềm yêu con cái
Không vắng xa với đời riêng biệt
Không còn thức dậy giữa đêm sâu

Khoảng Cách

Filed under: Bùi Kim Anh

Khoảng Cách

Sẽ chẳng bao giờ em đến được cùng anh
Chỉ một lần thôi êm ả
Dẫu đã có bao lần vội vã
Anh vẫn là anh xa cách giữa nỗi đời

Sẽ chẳng bao giờ có được giữa lòng tay
Chút ấm áp hương người thương nhớ
Một bông cúc muộn mằn mới nở
Dẫu vàng tươi vẫn trơ trọi cuối mùa

Một tình yêu tha thiết hẹn hò
Anh với em chỉ là trong mộng ước
Một giấc mơ rất gần mà không thực
Rất mặn nồng mà trống trải đơn côi

Sẽ chẳng bao giờ em đến được cùng anh
Chỉ một lần thôi là tất cả
Để cứ đến rồi đi trên đường cúc nở
Không mùi hương vẫn gợi nhớ âm thầm

Đi Từ Mùa Đông

Filed under: Bùi Kim Anh

Đi Từ Mùa Đông

Người đàn bà chùm khăn
Đi từ mùa đông
Đi những ngày dài cây số
Chở xuân trên chiếc xe đạp cũ
Cho Tết đến gần
Người đàn bà cắt tỉa sắc xuân
Những vạt vườn cộc cằn gốc lá
Đem bán cho thiên hạ
Nôn nao từng dãy phố phường
Ai cũng muốn mua kiểu xuân riêng mình
Một người đàn bà
Chở xuân đi trong giá rét

Hãy Tha Thứ Cho Em

Filed under: Poetry

Hãy Tha Thứ Cho Em
Trần Mộng Tú

Hãy tha thứ cho em
Không một lời từ tạ
Không nụ hôn cuối cùng
Trên mộ anh bia đá

Hãy tha thứ cho em
Không một lời kinh nguyện
Không một đóa hoa hồng
Không một hàng lệ nến

Hãy tha thứ cho em
Để rêu phong lối cũ
Để mộ chí hoen mờ
Để anh sầu trong mộ

Hãy tha thứ cho em
Một đi không ngoảnh lại
Để sỏi đá mỏi mòn
Để cho anh ngóng đợi

Hãy tha thứ cho em
Núi sông ngàn cách trở
Tình đã phụ tình rồi
Xin đừng mong ngóng nữa

Chia Tay Tình Đầu

Filed under: Poetry

Chia Tay Tình Đầu
Song An

Em mua vé chuyến tàu vào kỷ niệm
Gom yêu thương thời vụng dại - có anh
Nghe năm tháng trong lòng cuồn cuộn sóng
Dẫu biết rằng đã xa đến mong manh

Con đường xưa lần đầu đưa anh đến
Vội vàng thành nơi giã biệt - anh đi
Khi ngoảnh mặt đã nên người xa lạ
Anh đâu hay mưa ướt lối em về

Vang vọng mãi câu thơ tình thưở ấy
Nghe êm đềm như thể mãi có nhau
Giờ em hiểu - ánh mắt anh nồng cháy
Chỉ là gai hoa hồng khiến tim em nhói đau

Em mua vé chuyến tàu vào nổi nhớ
Để nghĩ về anh một lần sau cùng
Giọt nước mắt ngày em hai mươi tuổi
Chợt nhòa đi hình bóng từng đậm sâu

…Chắc đêm qua em khóc, phải không?

Vỗ Về

Filed under: Bùi Giáng

Ta đứng lại bên này chờ đợi
Ồ phải không? Em đó phải không
Ta đếm lại từng ngón tay lẩy bẩy
Đời chúng ta là mấy trăng tròn

Ngày vui ngắn? Lòng đã vơi mấy bận
Ngày vui đi? Mấy bận giữa lòng ta
Để lây lất mưa về xuân lấm tấm
Ồ thiều quang tan biến vội sao mà

Em có khóc? Ta xin em đừng khóc
Em nhìn ta lệ chảy có vui gì
Trang phượng mở giữa nguồn em hãy đọc
Nước xuôi dòng ngàn thu hận mang đi






















Get free blog up and running in minutes with Blogsome
Theme designed by Hadley Wickham